Giang ngồi thụp xuống nghịch đèn đốt tinh dầu

Giang ngồi thụp xuống chiếc ghế màu xanh. Chiếc váy đèn xông tinh dầu bát tràng trắng hôm qua vẫn chưa kịp thay. Màu trắng như lem đi phản chiếu những vệt buồn thiếu sức sống trên gương mặt.

– Giang à!

Đức Việt đặt nhẹ tay lên đôi vai bé nhỏ, http://gomhailong.vn/den-xong-tinh-dau đèn xông tinh dầu bát tràng đang run rẩy vì bị nỗi đau cùng cực ép chặt. Anh lặng nhìn bờ vai đang rung lên của cô, xót xa… Giang vẫn chưa thôi nức nở, gương mặt vô hồn, nhợt nhạt sau một đêm thức trắng với biết bao biến cố. Cô ngước đôi mắt đèn xông tinh dầu bát tràng sưng mọng, ngấn nước lên nhìn anh, đầy mệt mỏi.

Đức Việt đáp lại cái nhìn ấy bằng sự đồng cảm, khích lệ từ tận sâu trong đáy mắt. Bất giác, Giang ôm chầm lấy anh, nước mắt của cô không thể kìm nén đèn xông tinh dầu bát tràng được nữa, anh để cho cô khóc trên bờ vai mình.

Đức Việt không nhúc nhích, anh cảm nhận sức nặng của tất cả đĩa sứ trắng cao cấp những chuyện này đang đè lên đôi chân nhỏ bé chỉ chực khuỵu xuống của Giang. Cô cần một điểm tựa chắc chắn và tin tưởng. Còn anh biết làm gì hơn nữa ngoài việc im lặng, xót lòng bởi những đĩa sứ trắng cao cấp tiếng nức nở, những giọt nước mắt ướt mềm thấm vào vai áo.

Ông trời cứ trêu đùa với đèn đốt tinh dầu

Ông trời cứ trêu đùa với những phận người mong manh. Tại sao đĩa sứ trắng cao cấp những nỗi đau cứ liên tục giày vò, không chịu buông tha người con gái kiêu hãnh ấy. Để hôm nay cô trở nên hoàn toàn yếu đuối trong vòng tay anh. Có tiếng mở cửa, ông bác sĩ có gương mặt đĩa sứ trắng cao cấp phúc hậu và ánh mắt ấm áp bước ra. Gương mặt hiền hòa ân cần phần nào làm con người ấm áp hơn khi phải đối mặt với bốn bức tường lạnh lẽo, nó khiến con người ta phần nào dễ chịu hơn.

– Anh chị là người nhà của bệnh nhân? Tình hình không có gì nguy hiểm nhưng hình như bệnh nhân đã phải chịu một cú sốc tâm lý quá lớn. Điều đó dẫn đến cảm giác không muốn thở nữađĩa sứ trắng cao cấp

Giang lau vội những loáng nước mắt ướt đẫm in hình lên cốc cả gương mặt. Đức Việt kịp lên tiếng:

– Cháu vào thăm mẹ cháu được chưa ạ?

– Được, nhưng gia đình nên chuẩn bị tâm lý. Bệnh nhân in hình lên cốc hoàn toàn không chịu hợp tác. Không nói chuyện cũng không muốn gặp ai lúc này. Tôi nghĩ bà ấy cần thời gian để chấp nhận mọi chuyện.

Giang bóp chặt hai bàn tay vào nhau, những ngón tay in hình lên cốc bấm mạnh khiến mu bàn tay đỏ ửng. Cô lẩm bẩm với Đức Việt hay tự nói với bản thân mình:

– Em đã mong mẹ lại quên đi, lại lầm tưởng và lại sống in hình lên cốc  bình yên như trước đây… Em thà như vậy còn hơn nhìn mẹ như bây giờ.

 

2

No Responses

Write a response